@hyrae
Với người phụ nữ đẹp đang chật vật giữa những khó khăn trong tình yêu, sự soi chiếu vào bên trong ấy lại càng thiết yếu. Bởi chừng nào cô vẫn bị nhìn qua lăng kính của người khác, thì cánh cửa dẫn đến một tình yêu vượt khỏi vẻ ngoài vẫn còn khép kín.Bước đầu tiên chính là nuôi dưỡng sự tỉnh thức với chính mình. Jung từng giới thiệu khái niệm “cái bóng”, những phần trong ta mà ta thường lảng tránh, phủ nhận hay không muốn đối diện. Nhiều phụ nữ, vì quen được tán thưởng bởi nhan sắc, đã vô thức gắn giá trị bản thân vào vẻ ngoài, và mang theo nỗi sợ âm ỉ rằng nếu không còn đẹp nữa, mình sẽ trở nên vô giá trị. Những người khác thì quá mệt mỏi vì sự lý tưởng hóa, nên dựng lên những bức tường phòng vệ. Nhưng quá trình giải phóng, dẫu đôi lúc không dễ dàng, chính là đặt ra câu hỏi: Mình là ai khi không có nhan sắc? Điều mình thật sự trân trọng và cần trong một mối quan hệ là gì? Khi người phụ nữ bắt đầu hiểu rằng cô không cần phải hóa thân thành hình mẫu áp đặt từ bên ngoài, rằng giá trị của cô nằm ở toàn bộ con người cô, khi ấy, cô sẽ dần sàng lọc được những mối quan hệ hời hợt. Đây là bước ngoặt. Cô không còn bị định nghĩa bởi ánh nhìn bên ngoài, mà bắt đầu chọn lựa những kết nối từ những người thật sự nhìn thấy cô, toàn vẹn và sâu sắc.Dẫu vậy, một thử thách mới lại hiện ra: không phải ai cũng sẵn lòng đón nhận sự chân thật ở cấp độ đó. Nhiều người vẫn mắc kẹt trong chính những chiếu rọi và ảo tưởng của họ. Vậy nên, con đường phát triển nội tâm, dù đầy sức mạnh, đôi khi cũng mang cảm giác đơn độc