Notthing
30 Followers
Thế là chúng mình chẳng gắng đợi chờ nhau Lặng lẽ chia tay ở hai đầu nỗi nhớ Anh gồng lên cố tỏ ra mạnh mẽ Em tự dối mình.. rồi cũng sẽ ổn thôi. Đến hoàng hôn kia còn lỡ hẹn với chân trời Vầng trăng tròn còn chơi vơi khuyết nửa Em cô đơn, em giận hờn, nông nổi Phút mệt lòng anh lặng lẽ buông lơi
Ngày anh đến trao men tình dịu ngọt Ngỡ cuộc đời rồi sẽ bớt chông gai Nhưng định mệnh như đan cài đắng đót Để nồng nàn chợt hời hợt tàn phai. Tưởng quá khứ đã ngủ dài năm tháng Cất thật sâu miền dĩ vãng vùi chôn Nào hay biết… lội ngược dòng biển cạn Miền xa xăm hoá viên đạn xuyên hồn
Đà Lạt ơi tháng sáu lại đến rồi Em có thấy mưa rơi đầy trước ngõ Mưa lất phất bay bay từng hạt nhỏ Thấm vai gầy cơn gió lướt khẽ run Chiều hoàng hôn Đà Lạt cứ mịt mùng Sương giăng mắc trên lưng chừng ngọn núi Gió heo hút từng bước chân lầm lũi Những con người vội vã cúi chào nhau
Cảm giác buồn anh có hiểu thật không Em mệt mỏi chất chồng thêm nỗi nhớ Đêm lặng lẽ nhìn hoa quỳnh sắp nở Chợt giật mình bỡ ngỡ tiếng sầu rơi Biết làm sao khoảng cách mãi xa rời Chờ với đợi chơi vơi đầy khoảnh trống Vẫn ao ước đắm chìm vào giấc mộng Giấc mơ nào bay bổng được dài lâu