Nothing
27 Followers
Ngày xưa ơi ta sao mãi chẳng quên Trời dun dủi một đêm mưa tầm tã Ta gặp nàng cùng trú bên mái lá Thật tình cờ rồi mình đã quen nhau Cứ thư qua tin lại thật là mau Phải lòng nhau lúc nào đâu có biết Nụ hôn đầu đời ôi sao ngọt thiệt Ngấm tiếng nhạc lòng da diết trong tim Ôi tình yêu mà tôi mãi đi tìm Đến bất chợt rồi chìm trong quên lãng Như cánh cò bay khuất trời chạng vạng Con sóng bỏ bờ khuất dạng biển sâu
Em bỏ lại phía sau lời trăn trở Viết tiếp dòng đan nỗi nhớ về Anh Nơi miền quê xứ sở trái ngọt lành Đêm Gió mát vầng trăng thanh vàng đủ Anh có biết tình thơ em ấp ủ Chín đủ nồng tinh tú ngọt bờ môi Trái tim yêu đong đếm nhịp đáp hồi Từng hơi thở choán ngôi trao lửa ấm Đêm khuya muộn sương màn rơi ướt đẫm Cây lá cành cùng thẩm thấm niềm thương Mình cách xa tới ngàn vạn cung đường Thơ viết gởi lòng vấn vương canh vắng
Đôi khi ta chỉ muốn Tìm về chốn bình yên Lòng thản nhiên như lá Giữa trời xanh thật hiền. Thả muộn phiền trôi nhẹ Lặng nghe gió rì rào Buồn vui đời dâu bể Như là giấc chiêm bao. Nhân sinh đâu hoàn hảo Toàn những chuyện êm đềm Yên bình rồi giông bão Mới là thuận tự nhiên.
Em dấu gì trong đôi mắt long lanh Bao men yêu vẫn chòng trành trong đó Ánh mắt chạm nhau làm má em ứng đỏ Làm trăng chiều cũng bỡ ngỡ chơi vơi Nụ hôn nồng em dấu nhẹ bờ môi Tóc em bay làm mối đời anh lả Tình thơ ngây nắng nhuốm mầu kỳ lạ Núi lặng nhìn xao xác lá vàng mơ